Xin một lần sống chậm lại để cảm nhận được sự yêu thương!

XIN MỘT LẦN SỐNG CHẬM LẠI ĐỂ CẢM NHẬN ĐƯỢC SỰ YÊU THƯƠNG!

CN Mai Văn Tuấn – Phòng CTXH

Vào một ngày giữa tháng 12 năm 2020, thông qua mạng lưới Công tác Xã hội của bệnh viện, phòng Công tác Xã hội nhận được thông  tin về một bệnh nhân có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đang nằm điều trị tại Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc Bệnh viện Đa khoa tỉnh Long An rất cần sự chung tay giúp đỡ của quý nhà hảo tâm, quý mạnh thường quân.

          Sau khi nhận được thông tin, phòng Công tác xã hội đã đến thăm hỏi bệnh nhân, dù chúng tôi đã nhiều năm công tác trong lĩnh vực Công tác xã hội tại Bệnh viện nhưng mỗi lần bước chân vào phòng bệnh nặng thuộc Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc cảm giác trĩu nặng trong lòng. Trong bầu không khí tĩnh lặng chỉ những âm thanh nhỏ bé là những tiếng bíp bíp được phát ra đều đặn từ các thiết bị, máy móc hỗ trợ điều trị cho bệnh nhân lại càng làm cho bầu không khí ấy trở nên khó tả hơn bao giờ hết. Đó là thứ âm thanh mà không một ai trong chúng tôi muốn nghe thấy, một thứ âm thanh mong manh của cảm xúc.

          Nằm trước mặt chúng tôi là một thanh niên mới ngoài ba muôi tuổi, cái tuổi của hoài bão, tuổi của ước mơ, tuổi mà đang ở độ sung sức nhất của đời người. Vậy mà trớ trêu thay, trong buổi chiều định mệnh trên đường đi làm về em không may bị tai nạn giao thông dẫn đến chấn thương sọ não, điều đó dường như đã cướp đi của em mọi thứ. Em tên là Nguyễn Hoàng Nam sinh năm 1988, hộ khẩu thường trú tại ấp 7, xã Lương Hòa, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Chỗ ở hiện nay tại ấp 3, xã Tân Thành, huyện Thủ thừa, tỉnh Long An. Hoàn cảnh của em hết sức khó khăn, gia đình không có đất sản xuất, chủ yếu đi làm thuê, ai thuê gì làm nấy, không có công việc ổn định, mẹ của em sau một thời gian dài lâm bệnh đã mất cách đây không lâu, em trai thì bị tai nạn gãy chân còn bó bột cũng phải chống nạng vào chăm sóc anh trong bệnh viện. Từ khi em bị tai nạn gia đình đã chạy vậy khắp nơi để lo chi phí chữa trị cho em, số tiền ấy đã hết gần 40 triệu đồng. Tuy nhiên, vì tình trạng bệnh của em rất nặng, cần phải sử dụng máy thở liên tục trong thời gian dài nên gia đình không còn khả năng chi trả viện phí và có ý nguyện xin cho em được về nhà và phó mặc cho số phận.

          Thấu hiểu hoàn cảnh của em, Phòng Công tác xã hội Bệnh viện đa khoa Long An đã động viên gia đình cho em ở lại để tiếp tục được điều trị, đồng thời kết nối với các nhà hảo tâm, quý mạnh thường quân chung tay hỗ trợ cho em. Thật may mắn, sau khi hoàn cảnh của em được chia sẻ thì nhóm mạnh thường quân do chị Thanh Trúc Nguyễn, chị Lê Mộng Tuyền, chị Thái Thị Hồng Đào, chị Mai Thị Thiên Thanh… vận động cùng với những nhà hảo tâm khác chỉ trong một thời gian ngắn số tiền mọi người ủng hộ cho em đã được gần 60 triệu đồng.  Đây là số tiền rất lớn, có thể nói là lớn nhất mà Phòng Công tác xã hội Bệnh viện đã vận động được cho một bệnh nhân trong suốt 10 năm qua. Đúng với câu tục ngữ của ông cha ta “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Chỉ cần sự chung tay mỗi người một chút tấm lòng là có thể cứu sống cả một con người, cứu sống cả một cuộc đời.

          Để rồi, khi chị Thanh Trúc Nguyễn đại diện cho Quý mạnh thường quân đến thăm và trao số tiền mọi người ủng hộ cho em, tình trạng bệnh của em vẫn rất nặng, em còn hôn mê, chị Trúc nhẹ nhàng đến bên giường bệnh và nói với em rằng “Nam ơi, em ơi ! Em có nghe thấy chị nói không ? Em hãy cố gắng lên em nhé! Em chỉ cần cố gắng còn mọi việc ở ngoài này đã có các chị lo rồi”. Không hiểu lúc đó em có nghe được những lời chị Trúc nói với em hay không nhưng chân em khẽ nâng lên khỏi giường bệnh… Chao ôi! Một cảm giác thật xúc động, chính cái khoảnh khắc ấy đã lấy đi nước mắt của những người chứng kiến ngày ngày hôm đó. Chưa biết được tình trạng của em mai này sẽ ra sao, nhưng đó là tia hi vọng cho gia đình, cho tất cả mọi người yêu quý và giúp đỡ em.   

          Trải qua một thời gian điều trị, tình trạng bệnh của em tiến triển rất chậm nhưng chúng ta hãy cùng hi vọng và chờ đợi, hi vọng với sức trẻ của bản thân cùng với sự chăm sóc tận tình của đội Ngũ Y Bác sĩ, của gia đình và tình thương yêu của mọi người dành cho em. Hy vọng em có thể vượt qua được tất cả để trở về bên gia đình và người thân trở lại em của ngày hôm qua, một chàng trai đầy sức sống với nhiều hoài bão!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

viTiếng Việt